Skip to main content

Command Palette

Search for a command to run...

Nguồn Gốc Cách Ly Y Tế, Sự Bảo Vệ Thiên Thượng Và Đảm Bảo Sự Sống Đời Đời

Published
Nguồn Gốc Cách Ly Y Tế, Sự Bảo Vệ Thiên Thượng Và Đảm Bảo Sự Sống Đời Đời

Đã gần 2 năm trôi qua, cả thế giới vẫn đang bị nhấn chìm trong trận đại dịch Covid vô tiền khoáng hậu, với hơn 250 triệu người mắc bệnh và gần 6 triệu người đã chết. Kinh tế sụp đổ toàn cầu và chắc chắn nhiều quốc gia sẽ gánh lấy thảm trạng đói kém vô cùng trầm trọng. Với những gì đã và đang tiếp diễn thì có thể loài người sẽ phải tiếp tục sống chung với dịch lệ trong một thời gian rất dài nữa...

Hiện tại, cách xử lý chung của nhiều nước đối với một người bị nhiễm virus gây bệnh Covid là sẽ đem người đó đi cách ly. Khi bạn nhập cảnh vào một quốc gia nào đó, nếu chưa tiêm vaccin và bị dương tính với virus thì bạn cũng sẽ bị đem đi cách ly. Không biết qui ước từ có khi nào mà thời gian cách ly tiêu chuẩn luôn là MƯỜI BỐN NGÀY.

Thật là lạ lùng!

Thế bạn có biết qui chuẩn cách ly mầm bệnh trong 14 NGÀY xuất hiện từ khi nào? Và dân tộc nào đã áp dụng đầu tiên trên thế giới không? Câu trả lời sẽ làm cho bạn vô cùng kinh ngạc đấy!

Phải đến tận thế kỷ 19 tức là cách đây chỉ hơn 100 năm, Louis Pasteur là một nhà sinh học, nhà vi sinh vật học, nhà hoá học người Pháp, đã phát hiện và khẳng định rằng các bệnh truyền nhiễm ở người và động vật đều là do các vi sinh vật (vi khuẩn, virus) gây nên.

Từ năm 1878 đến 1880, ông đã khám phá ra ba chủng vi khuẩn là: liên cầu khuẩn, tụ cầu khuẩn và phế cầu khuẩn. Với lập luận rằng mọi loại bệnh gây nên cho con người đều là do nhiễm phải một loại vi sinh vật nhất định nào đó từ môi trường bên ngoài, Pasteur đã thiết lập và xây dựng nên những nguyên tắc quan trọng trong việc thanh trùng, vô khuẩn và cách ly với mầm bệnh. Nhờ áp dụng những công trình nghiên cứu của ông mà tỷ lệ tử vong hậu phẫu cũng như hậu sản giảm xuống một cách vô cùng ngoạn mục.

Louis Pasteur là một nhà khoa học lừng danh, chắc rằng nhiều người trên thế giới biết đến ông và các công trình của ông...

Thế nhưng, có lẽ ít ai biết rằng Đức Chúa Trời, Danh Ngài là Jehovah / Giê-hô-va nghĩa là Đấng Tự Hữu Hằng Hữu. Từ gần 3500 năm trước đã ban Luật cho dân Israel (Do Thái) đương khi họ vẫn còn lang thang quẩn quanh trong sa mạc, trong đó ngoài 10 Điều Răn và các bổn phận với Đức Chúa Trời với người, Ngài còn ban cho họ các qui tắc về sinh hoạt và vệ sinh cực kỳ chi tiết đến kinh ngạc (ví dụ chương 13-14 trong Lê-vi Ký dạy qui trình khám bệnh và CÁCH LY 14 NGÀY mà hiện nay y tế khắp nơi trên thế giới đang áp dụng).

Xin mời quí vị và các bạn xem qua một phần về bộ luật CÁCH LY 14 ngày đó :

"Khi một người đàn ông hay đàn bà có vết thương trên đầu hoặc nơi cằm, thì thầy tế lễ sẽ khám vết thương đó. Nếu nó lõm sâu hơn mặt da, lông mọc trong đó thưa và có màu hơi vàng thì thầy tế lễ phải tuyên bố người ấy là ô uế, đó là chứng ghẻ chốc, tức là bệnh phong hủi ở đầu hay ở cằm. Nhưng nếu thầy tế lễ khám chỗ ghẻ chốc đó mà thấy nó không lõm sâu hơn mặt da và không có lông đen mọc trong đó, thì thầy tế lễ phải cho cách ly người ấy trong bảy ngày. Đến ngày thứ bảy, thầy tế lễ sẽ khám, nếu chỗ ghẻ chốc đó không lan ra, không có lông hơi vàng và không lõm sâu hơn mặt da, thì người ấy phải cạo đầu và râu nhưng không cạo chỗ vết ghẻ chốc, rồi thầy tế lễ sẽ lại cách ly người ấy thêm bảy ngày nữa. Đến ngày thứ bảy, thầy tế lễ khám lại, nếu chỗ ghẻ chốc không lan ra trên da, không lõm sâu hơn mặt da thì thầy tế lễ sẽ tuyên bố người ấy là thanh sạch (Lê-vi-ký 13:29-35)

“Khi quần áo bị lên mốc như vết phong hủi, dù trên quần áo bằng len hay quần áo bằng vải gai, trên hàng dệt, hàng đan bằng vải gai hay len, trên da hay là trên bất cứ vật gì làm bằng da, nếu thấy vết đó màu hơi xanh hay hơi đỏ xuất hiện trên quần áo hoặc trên da, trên hàng dệt, hàng đan hoặc trên bất cứ vật gì bằng da, thì phải coi như vết mốc và phải đem đến trình cho thầy tế lễ. Thầy tế lễ sẽ khám và để riêng vật đó ra trong bảy ngày. Đến ngày thứ bảy, thầy tế lễ sẽ khám lại, nếu vết ấy lan ra trên quần áo, trên hàng dệt, hàng đan hoặc trên đồ vật bằng da, thì đó là vết mốc lây lan; vật đó bị ô uế. Thầy tế lễ phải đốt quần áo, hàng dệt, hàng đan bằng len hoặc bằng gai, hoặc bất cứ vật gì bằng da đã bị mốc meo, vì đó là vết mốc dễ lây lan cần phải đốt trong lửa. Trái lại, nếu thầy tế lễ khám và không thấy vết mốc đó lan ra trên quần áo, trên hàng dệt, hàng đan hoặc trên các vật dụng bằng da, thì ông sẽ bảo họ đem giặt món đồ có vết mốc đó, rồi để riêng nó ra thêm bảy ngày nữa. Khi giặt rồi, thầy tế lễ sẽ khám lại, nếu vết đó không đổi màu thì dù mốc không lan ra, món đó vẫn bị ô uế; các con phải đốt trong lửa dù vết mốc ăn vào mặt phải hay mặt trái. Nhưng nếu sau khi giặt, vết mốc ấy mờ đi thì thầy tế lễ phải lột bỏ vết mốc ấy khỏi quần áo, đồ da hay hàng dệt, hàng đan. Nếu vết mốc lại xuất hiện trên quần áo, trên hàng dệt, hàng đan hoặc trên các đồ vật bằng da, thì đó là một vết mốc lây lan, cần phải đốt đi. Nhưng quần áo, hàng dệt, hàng đan hoặc món nào bằng da mà các con đã giặt và vết mốc đã biến mất thì phải đem giặt lần thứ hai và món đồ ấy sẽ được thanh sạch.” Đó là luật về vết mốc meo trên quần áo bằng len hoặc bằng vải gai, trên hàng dệt, hàng đan, hoặc trên vật gì bằng da, để căn cứ vào đó mà tuyên bố vật ấy là thanh sạch hay ô uế. (Lê-vi-ký 13:47-59)

Thế giới vẫn ngưỡng mộ về năng lực tồn tại và trí tuệ siêu đẳng của dân Do Thái, nhưng mấy ai chịu nhận ra cội nguồn giá trị ấy có được nhờ Kinh Thánh để chịu tìm đọc áp dụng cho chính mình? Nhân loại vẫn biết ơn Pasteur về bao công trình từ phòng thí nghiệm của ông, nhưng chắc ít ai biết bản thân ông chưa hề học y khoa, cũng không mê tín giáo hội, nhưng tin

Chúa rất mạnh mẽ như lời công bố đăng trong The Literary Digest (18 October 1902):

“Posterity will one day laugh at the foolishness of modern materialistic philosophers. The more I study nature, the more I stand amazed at the work of the Creator. I pray while I am engaged at my work in the laboratory.”

(tạm dịch):

“Sẽ đến một ngày hậu thế cười vào sự ngu ngốc của các nhà triết học duy vật hiện đại. Càng nghiên cứu thiên nhiên, tôi càng kinh ngạc trước công việc của Đấng Tạo Hóa. Tôi cầu nguyện đang khi gắn bó vào công việc của mình trong phòng thí nghiệm.” Và chính cái tên “Pasteur” (trong tiếng Pháp nghĩa gốc là “Người Chăn Chiên”) cũng nhắc nhớ nhiều câu bảo đảm quý báu đầy trìu mến từ Đấng đáng tin cậy: “Đức Jêsus lại phán cùng họ rằng: Quả thật, quả thật, ta nói cùng các ngươi, ta là cửa của chiên. Ta là cái cửa: Nếu ai bởi ta mà vào, thì sẽ được cứu-rỗi; họ sẽ vào ra và gặp đồng cỏ. Kẻ trộm chỉ đến để cướp giết và hủy-diệt; còn ta đã đến, hầu cho chiên được sự sống, và được sự sống dư-dật. Ta là NGƯỜI CHĂN HIỀN LÀNH; người chăn hiền-lành vì chiên mình phó SỰ SỐNG mình."

"Ta là người chăn hiền-lành, ta QUEN chiên ta, và chiên ta QUEN ta, cũng như Cha biết ta, và ta biết Cha vậy; ta vì chiên ta phó SỰ SỐNG mình. Ta còn có chiên khác chẳng thuộc về chuồng nầy; ta cũng phải DẪN nó về nữa, chiên đó sẽ NGHE tiếng ta, rồi sẽ chỉ có một bầy, và MỘT NGƯỜI CHĂN mà thôi. Chiên ta NGHE tiếng ta, ta quen nó, và nó THEO ta. Ta ban cho nó SỰ SỐNG ĐỜI ĐỜI; nó chẳng chết mất bao giờ, và chẳng ai cướp nó khỏi tay ta.

Cha ta là ĐẤNG LỚN HƠN HẾT đã CHO TA chiên đó, và chẳng ai cướp nổi chiên đó khỏi tay Cha.”(Giăng‬ 10:7,9-11; 14-16; 27-29)

Hiện tại hầu hết các nguồn nghiên cứu y khoa uy tín đều khẳng định rằng : dầu đã tiêm đầy đủ vaccine vẫn có thể bị nhiễm vi-rút gây bệnh Covid và vẫn có nguy cơ tử vong (sự thật chứng minh có nhiều người tiêm 2-3 liều vaccine rồi vẫn qua đời vì bệnh trở nặng).

Khi tiếp nhận sự cứu chuộc từ Chúa Jesus, thì huyết hy sinh, thương khó của Ngài đã đổ ra sẽ bao phủ bạn, che chở bạn như một sự bảo vệ siêu nhiên đầy năng quyền từ Thiên Thượng.

Yêu thương chúc bình an cho những ai nhận Jesus Christ là NGƯỜI CHĂN, được Đức Chúa Trời là CHA NGÀI nhận làm con và bảo đảm sự sống đời đời, dù thế giới này có bao biến thiên đi nữa

Nguồn https://www.facebook.com/100773712362068/photos/a.106014585171314/124250096681096/

More from this blog

Lê Minh Nhựt's Blog

37 posts