Bốn Mươi Ngày

1. Bốn mươi ngày lần đầu:
Mọi công việc trong cuộc đời của Chúa Jesus nhằm để hoàn thành chương trình kế hoạch tuyệt hảo của Đức Chúa Trời, việc cuối cùng Ngài làm đó là ngày Lễ Ngũ tuần. Để có thể làm được công việc cuối cùng thì Chúa Jesus phải trải qua từng việc nhỏ từ ngay lúc ban đầu.
Nếu Chúa Jesus là Đức Chúa Trời thì Ngài không cần phải học tập để hoàn hảo vì Ngài có thần tánh.
Giao ước thứ nhất được Đức Chúa Trời ký với Nô-ê, để được sống. Giao ước thứ hai được ký với Áp-ra-ham để được phước. Giao ước thứ ba được Đức Chúa Trời ký với dân Israel qua trung gian Môi-se để thành một nước thầy tế lễ. Giao ước thứ tư được ký với nhà Đa-vít để được cai trị làm vua dưới đất. Giao ước thứ năm được ký qua huyết Chúa Jesus để trở nên CON Đức Chúa Trời.
Giao ước với Nô-ê về bồ câu, đó là SỰ ĐÁNH DẤU một bước CHUYỂN từ thế giới cũ sang thế giới mới, bồ câu cần tìm một chổ đáp trên một sự sống nào đó của thế giới mới. Nên khi thế giới cũ bị nhúng HOÀN TOÀN dưới NƯỚC, bị quét sạch bởi NƯỚC thì bồ câu không còn chổ để đáp chân, vì bồ câu không thể đáp chân trên sự sống cũ.
Khi nước rút, Nô-ê mở cửa tàu và thả quạ ra, QUẠ LIỆNG QUA LẠI: Những di tích cũ của sự sống cũ đã không còn, nên không có xác chết để quạ ăn và quạ liệng qua liệng lại, vì nếu có xác chết thì quạ đã đáp xuống ăn rồi.
Bồ câu thả ra lần đầu: bồ câu không có chổ đậu, đã quay lại tàu.
Sau 7 ngày, Nô-ê thả bồ câu ra lần hai: Sau MỘT KỲ TRỌN VẸN, bồ câu được thả ra ngậm nhánh OLIU TƯƠI quay về tàu: vì sao không phải là nhánh oliu héo bị thối rữa? Vì đó không phải là tàn tích cũ trong thế giới cũ, cũng không phải là tàn dư của đời sống cũ mà đời sống mới thừa hưởng, nhưng đó là sự sống mới được sinh ra và phát triển hoàn toàn trong thế giới mới đã sạch sẽ bởi NƯỚC rửa. Bồ câu thánh sạch không cắp rác mang về, nhưng mang về dấu chỉ của một đời sống mới sinh ra trong thế giới mới đã được rửa sạch bởi NƯỚC. Oliu nghĩa là “ép” để sinh ra dầu Oliu nguyên chất được dùng trong nơi Thánh để đốt sáng trong nơi Thánh, để các thầy Tế lễ thấy đường mà dâng Bánh trần thiết và ăn bánh ấy.
Lần ba: Bồ câu được thả ra và không trở lại tàu. Câu chuyện Nô-ê không chép bồ câu đậu ở đâu… nhưng bồ câu lại xuất hiện trong một thế giới mới.
-> … Mọi việc giống như im lặng để CHỜ đến đúng kỳ phước hạnh của thế giới, khi có một sự sống mới được bước lên từ nước, được ấn chứng từ trời: đây là CON yêu dấu của ta, đẹp lòng ta mọi đàng, sẽ không say rượu lõa thể trong trại nữa, sẽ không say huyết người nữa, sẽ không nói dối ai nữa… trong miệng không có chút chi dối trá, sẽ xứng đáng cai trị đời đời… thì bồ câu sẽ đáp xuống trên người mới đó.
-> Chúa Jesus trở thành MỘT CON NGƯỜI MỚI, vì Chúa Jesus vẫn phải trải qua các baptem, Jesus cũ (thợ mộc) chết rồi, khi từ Giô-đanh trở lên Jesus đã trở thành CON của Đức Chúa Trời, là lúc mà Chúa Jesus nói rõ với Ma-ri: Ta với ngươi có sự gì chăng? Là lúc Ngài bày tỏ cho các môn đồ biết Ngài là ai… Nhưng quá trình đó diễn tiến chậm chạp vì sự vô tín của con người, vì trong mắt của họ Ngài vẫn là anh thợ mộc. Ngài phải làm nhiều phép lạ, phải nói những lời đầy quyền năng, Ngài phải bẻ bánh cho họ phát, Ngài đi trên mặt biển cho họ thấy, Ngài hỏi họ và bày tỏ cho họ Ngài là Đấng Christ con của Đức Chúa Trời, chứ không phải là anh thợ mộc con của Giô-sép, Ngài lại tiếp tục bày tỏ trên núi hóa hình… Người ta vẫn sững sờ khi nhìn thấy một Jesus rất lạ, đầy quyền phép SAU KHI BAPTEM xong từ sông Giô-đanh trở lên, họ hỏi rằng không phải người này là con của Giô-sép sao? Baptem nước ở sông Giô-đanh đã biến đổi Chúa Jesus thành một con người mới: không còn thấy một Jesus trước đó, một Jesus MỚI quyền phép, đầy nhân hậu, Jesus là CON Đức Chúa Trời.
- Sau Baptem nước và Thánh Linh, Chúa Jesus phải vào đồng vắng để chịu sự cám dỗ / thử thách: Chứ không hề đi ra giảng dạy liền.
Đây là nơi không có người, không có sự xét đoán của người ta, nhưng phải đối diện với cặp mắt soi mói của MỘT KẺ THÙ là kẻ đã từng phá hoại tất cả những người từng được xức dầu, những người được lựa chọn, được vượt qua khỏi nước, từ Nô-ê đến tuyển dân Israel. Mục đích Satan cám dỗ để chứng minh Jehovah đã tạo nên một sản phẩm lỗi, không có khả năng chống lại sự cám dỗ, cho thấy Đức Chúa Trời thua rồi… Đây là lúc kỳ hạn đã đến, con người trọn hảo đã đến, có gene không phải từ kẻ mà Satan đã cám dỗ… Đây là sự phục hồi hiện trường, y như một Adam tươi mới, là Adam thứ hai. Đây là cơ hội thứ hai cho loài người, để chứng minh cho Satan thấy Đức Chúa Trời không làm nên sản phẩm lỗi. Đức Chúa Trời ban ý chí tự do cho CON NGƯỜI = ADAM, Đức Chúa Trời đã tạo nên họ, HỌ RẤT TỐT LÀNH, họ không phải là sản phẩm lỗi. Eva cũng không phải là sản phẩm lỗi: do Adam nói: người này là xương bởi xương tôi, thịt bởi thịt tôi mà ra… (đây là bài ca đầu tiên của nhân loại). Đây là lúc họ chưa phạm tội, họ nhìn người ở kế bên mình cũng là mình, vô cùng tuyệt vời // hãy yêu người lân cận như mình. Eva không phải là sản phẩm lỗi, nhưng do Eva sử dụng ý chí tự do sai, không đẹp lòng Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời KHÔNG tạo nên sản phẩm lỗi, Ngài ban cho họ ý chí tự do và do họ sử dụng sai.
Khi Chúa Jesus từ dưới nước lên, Satan được Đức Chúa Trời cho một khoảng thời gian để tiếp cận, để cám dỗ CON NGƯỜI HOÀN HẢO, sản phẩm này không lỗi, y như tình trạng A-đam trước khi phạm tội. Và thế là nó tiếp cận…
Chúa Jesus ở trong đồng vắng 40 ngày, Ngài không ăn và uống về thể xác, Ngài ăn Ma-na thuộc linh. Đây là thời gian để kiểm nghiệm xem Ngài sẽ trọng việc ăn uống thuộc thể với sự vâng lời Đức Chúa Trời, điều nào sẽ quan trọng hơn! Eva đã thất bại trong việc “ăn”.
“Đá”: nước đập ra từ hòn đá trong lúc dân Israel ở đồng vắng, 40 ngày đã trở thành 40 năm. Trước đó, họ đã chứng kiến 10 tai vạ đổ xuống dân Ai-cập, họ đã thấy trụ mây và lửa: Họ không tin Đấng đó đủ quan tâm đến họ và không để cho họ chết đói và khát. Đã được cứu khỏi những điều đó, mà vẫn còn kêu ca, điều đó cho thấy họ không tin rằng Đức Chúa Trời sẽ cứu họ. Dân Israel được gọi là CON Đức Chúa Trời // Chúa Jesus đến để làm trọn sứ mệnh đầu tiên là giải cứu dân Israel. Trong giao ước với Áp-ra-ham và Nô-ê thì những người đó không được gọi là CON, nhưng với dân Israel lại được nói: Ta đã gọi CON ta ra khỏi Ai-cập… Nên Chúa Jesus đã trải qua CON Đức Chúa Trời trong hình ảnh dân Israel ngày xưa, đã làm hư hỏng, bất tuân mạng lệnh của Đức Chúa Trời ở trong ĐỒNG VẮNG // Con dê trong ngày Đại lễ Chuộc tội được thả ra nơi đồng vắng // bà con của Chúa Jesus đã nói Ngài là kẻ bị quỷ ám vì đã đi lang thang trong đồng vắng 40 ngày.
Chúa Jesus đến nơi đồng vắng, sau đó Ngài cũng dẫn đoàn dân đông, những người thân cận với Ngài đến đồng vắng để “kiểm tra”. Đây là nơi TEST thuộc linh, nhưng họ lại toàn xin điều thuộc thể.
ĐÁ thành BÁNH: Vì sao Satan lại dùng ĐÁ? Chúa Jesus đang làm lại bài tập để chứng minh dân Israel không vâng lời là do sự chọn lựa của họ chứ không phải họ không có khả năng đắc thắng. Vì dân Israel sẽ được chứng minh là vô tội nếu Chúa Jesus thất bại, đó là lý do vì sao Chúa Jesus thường xưng là “con người”.
Vì theo cách nhìn của loài người: Đức Chúa Trời rất ác, Ngài đã mang dân Ngài vào đồng vắng bỏ đói họ rồi lại phạt họ… Nếu Chúa Jesus rớt bài tập này thì xem như việc Đức Chúa Trời phạt dân Israel là oan ức. Vì vậy, những việc Chúa Jesus chịu cám dỗ trong đồng vắng 40 ngày không phải để chứng minh cho loài người mà thôi, nhưng để cho luôn cả thế giới linh biết rằng Đức Chúa Trời hoàn toàn công bình, để rồi cho đến cuối Khải huyền 20 trực tiếp với Satan để chứng minh trường hợp của Satan, còn ở đây là để chứng minh việc của tuyển dân Israel trước mặt Satan. Lần lượt, Đức Chúa Trời làm rõ ra mọi việc như thế, để cuối cùng hết, tỏ ra sự phán xét Ngài đã được trọn vẹn. Để mọi miệng từ loài người đến thế giới linh, đều phải ngậm lại trước tòa án của Đức Chúa Trời. Khi nói đến NƯỚC, dân Israel đều biết việc Môi-se đập gậy vào hòn đá để chảy nước ra cho dân Israel uống. Hình ảnh của Môi-se nằm trọn trong Chúa Jesus, nhưng Môi-se không trọn vì ông là con người.
Từ nước lên, Chúa Jesus không còn là người thợ mộc nữa, Ngài đã trở thành một Ra-bi trong mắt của đoàn dân và là Con của Đức Chúa Trời trong mắt các môn đồ.
2. Bốn mươi ngày lần hai:
Một chặng 40 ngày để thật sự Ngài từ giã thế giới dưới đất để bước vào thế giới ở trên trời sau khi phục sinh. Không có sự tượng trưng, Ngài chết tượng trưng dưới nước mấy phút… Nhưng thật sự chết con người bằng thịt và huyết vì thịt và huyết không thể hưởng được nước của Đức Chúa Trời, chính Linh khí Đức Chúa Trời làm cho Chúa Jesus sống lại // Exechien 37: GIÓ làm cho đống XƯƠNG KHÔ SỐNG LẠI, Chúa Jesus trở thành đại tướng của đạo quân // Chúa Jesus là một tạo vật mới ở mức độ gần sát với Đức Chúa Trời (Đức Chúa Trời cất Ngài lên, để ngồi bên phải Đức Chúa Trời và cầu thay cho chúng ta)
Lần này ngay cả Ma-ri Ma-đơ-len, 2 môn đồ thân cận… vẫn không nhìn ra được Ngài là ai. Đó là chặng đường 40 ngày… để vào miền đất hứa // Ta đi trước sắm sẵn cho các ngươi // Giô-sép đi trước // các thám tử như Giô-suê đi trước, nhưng năn nỉ không ai theo… không theo thì chết thôi // Đây là sự mầu nhiệm biến đổi thân thể. (I Cô-rinh-tô 15)
Lần này Chúa Jesus về trời, không cần phải ban cho mỗi người một con bồ câu, nhưng lại bằng LƯỠI LỬA: Lưỡi không những chỉ nói, mà còn để có thể NUỐT thức ăn vào con người // chỉ có lưỡi lửa mới có thể nuốt được những thức ăn bằng lửa. Lưỡi bằng thịt thì không thể nuốt được Lời như lửa cháy // Muốn ban ra thì phải có dư, phải ăn nuốt Lời Chúa trước mới phát ra Lời Chúa sau. Lưỡi lửa để ca ngợi sự cao trọng của Đức Chúa Trời, đây chưa phải là lúc làm chứng về Chúa Jesus, mà là lúc ăn nuốt được Linh lực, nuốt được những món thuộc linh mà không quan tâm đến thuộc thể… để trở thành CON NGƯỜI MỚI.
Nói hai thứ tiếng là hai con người, khả năng tư duy gấp đôi, đi ra sẽ mạnh dạn hơn rất nhiều… // Dấu ấn trong Baptem Thánh Linh là tiếng mới được ban cho con người thuộc linh là con người mới để giao thông với Đức Chúa Trời, khác hoàn toàn với tiếng nói tự nhiên của loài người với nhau. I Corinhto 13:1 “Tiếng thiên sứ” nghĩa là trong cõi thuộc linh thiên sứ có tiếng của thiên sứ. Nghĩa là dầu đang sống trong xác thịt loài người, nhưng ân sủng của Đức Chúa Trời cho chúng ta được như con người thứ hai tích hợp trong con người xác thịt bằng khả năng giao tiếp với Đức Chúa Trời bằng ngôn ngữ thuộc linh, không bởi sự khôn ngoan thể chất, không bởi đầu óc thần kinh chúng ta, mà bằng bởi Linh Thánh của Đức Chúa Trời. Chúng ta sẽ kinh nghiệm đời sống 2 trong 1, thuộc thể lẫn cả thuộc linh. Điều này Chúa Jesus đã đổ xuống rồi… vấn đề là chúng ta có chấp nhận dẹp bỏ ý riêng của mình để vui hưởng phước hạnh trong Linh Thánh của Cha!
Con người cũ phải thật sự chết đi, từ những thói quen hay suy nghĩ cũ phải được dẹp bỏ thì Linh Thánh của Cha chắc chắn sẽ được Chúa Jesus tuôn đổ và môi miệng chúng ta chắc chắn sẽ phát ra ngôn ngữ tiếng lạ, là ân tứ mà Cha ban cho qua Chúa Jesus.




